Trang chủ / Tin tức / Tin tức / Thông tin giáo dục / Sài gòn - Những nỗi niềm không tên

Sài gòn - Những nỗi niềm không tên

Càng về khuya con người ta càng cảm thấy cô độc. Thế giới này đâu phải chỉ còn mình nó trong màn đêm bao trùm, nhưng cũng chẳng còn ai quan tâm đến sự tồn tại của người đang lặng lẽ một mình. Đã từ rất lâu người ấy không biết mình là ai, mình sống vì cái gì. Hai mươi bốn tuổi khi đã có trong tay tấm bằng đại học lại không một ước mơ, không một đích đến. Khi cuộc sống cứ lẵng lặng trôi qua không bao giờ dừng lại và cứ hờ hững bán đi thứ quý đó cho những ngày trời không nắng. Đến khi nào ta mới lớn lên đây, đến khi nào ta mới trưởng thành? Những chuỗi ngày dài đằng đẳng như phím đàn nó lướt qua không một chút cảm xúc. Buồn chán lắm ! Thế giới ngoài kia rộng lớn quá khiến ta cảm thấy mọi thứ dường như vô vị, không còn một chút cảm xúc. 

Nói về ước mơ đầu tiên của nó. Khi còn học lớp ba, người ấy có ước mơ làm nhà thiết kế chỉ đơn giản vì muốn may thật nhiều đầm cho búp bê. Lên lớn sáu cuộc sống thay đổi từ thích chơi búp bê và ước mơ làm nhà thiết kế thì không còn nữa chuyển sang bắt đầu thích vẽ. Đã có lúc, người ấy từng nghĩ mình chắc chắn phải trở thành họa sĩ nổi tiếng để bức chân dung vẽ mọi thứ cuộc sống xung quanh như ba mẹ, thầy cô, bạn bè ...  sẽ được cả thế giới biết đến. Nhưng dường như mọi ước mơ đó không được thực tế nên nó sớm vỡ mộng. Người ấy còn nhớ rất rõ ràng, đó là năm lớp tám, trong một lần được đi du lịch với gia đình bằng máy bay và từ đó người ấy đã ao ước được trở thành một tiếp viên hàng không xinh đẹp, được bay trên bầu trời rộng lớn như cách chim với khát vọng tự do. Giấc mơ ấy là giấc mơ thật dài và đẹp nhất. Có những ngày người ấy thường trèo lên sân thượng ngắm nhìn máy bay và mang theo những niềm tin, động lực trong suốt thời gian khá dài. Nhưng có lẽ vì giấc mơ cũng chỉ là giấc mơ, đến một lúc rồi cũng chán nên chẳng biết từ bao giờ giấc mơ với đôi cánh được tự do đã " hạ cánh". Kể từ đó, người ấy trở thành một cô bé hay suy nghĩ, nhiều nỗi buồn, sống nội tâm và quan trọng là không còn ước mơ nữa. Hôm nay và hôm qua rồi mọi thứ cũng sẽ khác....

Đến lúc này đây, chưa bao giờ người ấy lại thấy mình vô dụng như lúc này, thấy bản thân chưa làm được gì cả hay chẳng còn ước mơ và mục tiêu cho tương lai. Ngay lúc này, người ấy chỉ muốn làm mọi thứ để chứng tỏ mình không vô dụng nhưng chẳng biết phải chứng mình bằng cách nào, phải đi tìm ước mơ ở nơi nào cả. Ngoài tương lai ra thì mọi thứ trong thế giới bên trong của người ấy vẫn đang rất tốt đẹp, cảm thấy mình thật may mắn khi được sinh ra trong một gia đình có cuộc sống đầy đủ, được lớn lên từ bàn tay chăm sóc của mẹ và được bàn tay rộng lớn của ba che chở. Mỗi khi buồn người ấy lại chọn cho mình một không gian riêng, một nơi chỉ có riêng một mình để trút đi những tâm sự, đôi khi lại tự độc thoại, nói ra rồi tự trả lời. Vì xung quanh, người ấy nghĩ không có ai để mình có thể chia sẻ...

" Là con người sống phải có ước mơ" Và không có lí do gì để riêng một ai là ngoài lệ. Người ấy không chắc lắm nhưng nghĩ mình bắt đầu thích ngôn ngữ về cách giao tiếp, về cách hiểu đươc những gì ẩn chứa trong suy nghĩ của người khác. Cảm giác ấy mới nghĩ thôi đã thấy thật tuyệt vời. Nhưng đó chỉ là khát vọng, còn ước mơ là thứ mình thật đam mê và quan trọng phải phù hợp với khả năng, tiềm năng bên trong của người ấy. Nhưng người ấy không biết làm bằng cách nào. Đợi thêm một chút nữa chắc chắn sẽ tìm ra câu trả lời ấy và sẽ sống thật với niềm đam mê. Về những ký ức, của những bức tranh đã từng vẽ về tương lai, về ngày mai tươi sáng dành riêng cho mình.

Nguồn: Tổng Hợp